Mắm cua không hoàn toàn là đặc sản của Bình Định, vùng nông thôn nào cũng có mắm cua. Nhưng mỗi địa phương có một nét riêng từ cách bắt cua đến làm mắm.
Bắt cua không hoàn toàn để mưu sinh, nó còn là một thú vui.
Cua đồng có rải rác khắp nơi trên đồng lúa. Cua ở hang - hang cua là những lỗ tròn sâu đến ba bốn tấc, nằm theo chân bờ ruộng. Khi động cua chui vào ẩn náu chờ đến khi yên ổn, cua ra ngoài để kiếm ăn. Cua đực màu nâu hồng, một càng khá phát triển, một càng nhỏ. Cua đực lớn hơn cua cái, cua cái màu vàng xỉn, hai càng đều nhau.
Khi trời sắp mưa lụt là có vài ba con cua bò lên bờ, như một báo hiệu chính xác về thời tiết. Ở Bình Định vào khoảng tháng 9 âm lịch, cứ sau trận lụt đầu mùa là đến mùa bắt cua đồng. Thường ngày cua không chắc, không mượt nhưng chỉ sau một lần nước bạc là chúng tự dưng phổng phao, mượt mà, béo bở, thịt ngon hơn.
Lụt vừa dứt, những ngọn cỏ dọc bờ ruộng vừa bày ra đó là lúc bắt cua có kết quả nhất. Người ta gọi là 'thụt" cua. Những cô thôn nữ hay những em bé là những người có bàn tay nghề nhạy nhất. Họ dầm mình trong mưa, đi dưới mưa, men theo bờ thửa thọc tay thoăn thoắt vào hang lôi từng con cua bỏ vào thõng. Thõng là loại hũ có miệng nhỏ để cua khỏi bò ra ngoài. Hết hang này sang hang khác, trong khoảnh khắc đã nghe tiếng rào rào trong hũ.
Sớm mai em xách cái thõng ra đồng
Bắt con cua bỏ trong cái thõng
Nó kêu cái rỏng
Nó kêu cái rảnh
Nó kêu chàng ơi!
Bây giờ an phận tốt đôi
Em đây lỡ lứa mồ côi một mình
(Ca dao)
Cua đồng đã vào ca dao, hát hò Bình Định là thế. Ngoài ra, người ta còn dùng rổ để xúc cua, thứ rổ lớn hình hạt đậu có cán dài, rổ thưa có lỗ hình mắt sáo. Ấn rổ vào bờ ruộng, lấy chân dậm, quậy, cua sợ chạy vào rổ. Xúc thường được nhiều cua hơn là bắt bằng tay.
Bắt cua vừa là thú vui, vừa kiếm thức ăn vào những ngày mưa lụt tương đối dễ dàng.
Cua mang về đổ vào rổ sảo, xối nước và sàng cua nhiều lần để rửa những rong rêu, bùn đất còn dính trên thân cua. Đem cua bỏ vào cối gỗ hay cối đá giã nhỏ. Vớt xác cua, đưa lên rây lượt. Thịt cua hòa với nước thành một hỗn hợp quanh quánh, vắt xác cua cho hết nước. Đó là "riêu", dù làm mắm cua tươi hay chua đều trải qua công đoạn này.
* Mắm cua tươi
Là món nấu ăn ngay không chờ thời gian. Riêu cua được gia thêm muối, đưa lên lò nấu, khuấy nhẹ. Riêu chín, đóng "óc trâu". Mắm cua tươi ăn thật khoái khẩu, chỉ cần gia thêm một ít muối, một ít gừng giã nhỏ, và lá gừng xắt ria là ta có món canh thơm ngon, bổ dưỡng. Mắm cua phải ăn với rau chuối mới đúng điệu. Rau chuối là thân cây chuối chát chưa trổ buồng được thái mỏng. Món ăn đạm bạc mà ngon không tả hết được. Vừa nhai vừa nghe tiếng rào rạo qua kẽ răng tưởng chừng tất cả hương vị của thôn quê còn lắng đọng trong lòng ta.
Riêu cua đậm đặc ăn với bún tươi thì phải thêm rau mùi nhất là phải có bắp chuối xắt mỏng mới ngon, mới hợp khẩu vị. Cách ăn này ở người Bắc gọi là bún riêu.
* Cua rang
Đây là món nhậu khoái khẩu. Cua đồng đem về, lựa toàn cua cái. Cua cái vỏ màu vàng rơm, hơi xỉn, đem ngâm nước cơm chừng dăm ba tiếng đồng hồ, con cua như phổng phao, mượt mà và sáng láng hơn. Rửa sạch, vặt hết càng và que. Gia thêm muối, gừng. Dầu phộng sôi, khử hành, đổ cua vào, cua chính vàng hươm, mùi thơm lan tỏa ngạt ngào. Cái thơm như kích thích khứu, vị giác của chúng ta, khiến ta không cầm nổi nước bọt. Một đĩa rau thơm đủ loại như rau diếp, thìa là, tía tô và rau thơm - đã được lặt kỹ, rửa sạch. Một ít nước chấm để tùy người ăn mặn hay nhạt. Cua rang ăn với rau sống và bánh tráng nướng, cứ vài ba miếng lại tợp một hớp rượu đưa cay thật tuyệt. Cua vừa giòn, vừa béo, càng nhai càng ngon. Cái ngon không thỏa khiến ta muốn ăn hoài, tiếng giòn, vị ngọt của cua hòa với mùi thơm của rau, ta nghe như tất cả mùi vị của thôn quê còn ở mãi trong hầu.
Mắm cua là món ăn thôn dã, món cây nhà lá vườn, ngon hợp khẩu vị mà lại rẻ tiền. Ngoài ra riêu cua tươi hòa với rượu còn là vị thuốc trị vết bầm khi bị té hoặc bị đánh đau. Ở thành phố lâu lâu mới được ăn một bữa mắm cua, hương vị thôn quê dường như sống lại khiến người ta nhớ tuổi thơ đến da diết, nhớ những ngày trên ruộng đồng quê nhà.
* Mắm cua chua
Riêu cua được gia nhiều muối hơn, không đem nấu ngay mà để chừng mười hai đến mười bốn giờ mới nấu. Mắm cua không đóng óc trâu vị béo hơn. Muốn để lâu chừng một tuần thì phải thêm muối, cho vào chai lọ, bịt kín đem phơi nắng. Đó là cách để dành và tiết kiệm.
Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014
Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011
Dưa chua ngày Tết ở Tây Nam bộ
Miền Tây Nam bộ là nơi có nhiều thứ dưa chua lạ như: dưa ngó sen, dưa rau muống, dưa gừng, dưa bồn bồn, dưa năng bộp…. Mời các bạn khám phá các loại dưa chua này.
Đây là phần tược non của cây sen, mọc chìm sâu dưới bùn. Ngó sen có rất nhiều ở các tỉnh như Đồng Tháp, Sóc Trăng…Người dân nơi đây thường dùng ngó sen làm thức ăn như: nấu canh chua, nấu lẩu, trộn gỏi… và làm một món hấp dẫn trong ngày Tết là dưa ngó sen.
Ngó sen mua ở chợ về lặt lấy phần non rửa sach, để ráo, cắt khúc vừa gắp. Cho ngó sen vào ngâm với nước cốt chanh pha nước lạnh (1 kg ngó sen khoảng ½ kg chanh tươi), cùng với bột mì tinh trong khoảng nửa giờ. Lấy ra, xả nước lạnh vài lần, để ráo. Nấu giấm, đường, muối (1 lít giấm + ½ đường, 3 muỗng canh muối bọt) cho sôi để nguội. Cho ngó sen vào keo, đổ nước giấm đường nguội vào, ngày hôm sau là có thể dùng.
Rau muống mà làm dưa thì “ăn phát ghiền”. Rau muống mua về (lựa rau muống ta, làm dưa mới giòn, ngon) lặt lấy phần non, bỏ lá, rửa sạch, để ráo. Cho rau muống và tỏi, ớt xắt lát (ít nhiều tùy khẩu vị) vào keo. Nấu hỗn hợp giấm đường, muối cho sôi (theo phân lượng như làm dưa ngó sen). Múc nước giấm đường đổ vô keo ngay khi còn nóng. Dùng đũa dìm rau muống ngập sâu vào giấm, ngày hôm sau là dùng được.
Đây là món rất thích hợp với món thịt kho tàu vốn nhiều mỡ. Gừng mua ở chợ phải chọn gừng non (làm dưa ăn giòn, ít cay), rửa sạch, cạo vỏ, bào mỏng, cho vào thau xả với nước lạnh vài lần cho sạch (hết phần nước đục). Đem gừng ngâm với nước lạnh + bột mì tinh + một ít phèn chua (cho trắng và giòn) sau đó phơi nắng vài giờ rồi xả lại với nước lạnh cho sạch, để ráo. Cho gừng vào keo. Nấu giấm đường (phân lượng như làm dưa ngó sen) để nguội, đổ vào. Muốn cho dưa chua ngon, ngâm khỏang 2 hôm hãy dùng. Để tránh mốc và không bị chua nên để hũ dưa gừng vào lạnh.
Bồn bồn là loại cỏ hoang (cùng họ với lác), mọc ở các đầm lầy, ruộng thấp, lá dài giống lá sả. Bồn bồn mọc nhiều nhất là ở Cà Mau và Bạc Liêu. Người ta tách lá, lấy lõi non của cây để chế biến các món ăn như xào tép, xào thịt, nấu lẩu, nấu canh chua… Ngoài ra, bồn bồn còn làm dưa chua để chấm với nước thịt kho hay cá chiên.
Bồn bồn mua ở chợ lựa những lõi bồn bồn còn tươi non. Phần thân, lá non cắt khúc vừa gắp, phần gốc chẻ đôi. Rửa nước lạnh vài lần cho sạch, để ráo. Cho vào keo, nấu hỗn hợp giấm đường để nguội (phân lượng giấm đường như các món trên) đổ vào. Cũng có thể dùng nước vo gạo thay giấm đường, để qua 2 hôm thì chua. Muốn tăng hương vị và chất lượng nên cho vào ngăn lạnh trước khi dùng!
Trái với năng kim có cọng nhỏ, năng bộp cọng lớn hơn đầu đũa, bên trong có nhiều ngăn xốp. Loại cây này có tên năng bộp là do khi tước phần non của cọng năng, dùng 2 tay vỗ vào cọng sẽ phát ra tiếng “bộp”. Đây là một loại rau sạch, rất ngon, mọc tự nhiên nơi đồng ruộng, nhiều nhất ở miệt Sóc Trăng, Bạc Liêu…Người dân nơi đây thường tước phần non của năng bộp để bán và làm thức ăn như: xào, nấu canh, ăn sống, hoặc làm dưa chua để chấm các món kho.
Cách làm dưa nầy cũng giống như dưa bồn bồn. Tước những đọt non của năng bộp, cắt từng khúc vừa gắp, chẻ đôi. Rửa với nước lạnh vài lần cho sạch, để ráo. Cho năng bộp vào keo. Nấu giấm đường để nguội. Ngày hôm sau là có thể dùng.
Nguồn: huongviquenha.blogspot.com
Món ngon ngày Tết : Thịt ngâm nước mắm
Món thịt ngâm nước mắm quen thuộc được gia giảm thêm chút màu xá xíu đỏ tươi trở nên thật ngon mắt và quyến rũ.
Nguyên liệu: 300g thịt ba rọi, 15g màu xá xíu, 300g đường, 400ml nước mắm loại ngon, một củ tỏi, lột vỏ, một muỗng cà phê tỏi bằm, 2 muỗng cà phê hành tím bằm, một trái chanh, ít ngò rí, 5 trái dưa chuột muối, dưa leo, hạt nêm, tiêu.
Cách làm:
- Hành tím lột vỏ, rửa sạch, bằm nhuyễn 3 củ.
- Thịt rửa sơ qua, để nguyên tảng ướp với tỏi bằm, hành tím bằm khoảng 15 phút. Cho vào nồi luộc chín với hành củ. Vớt ra, để ráo, đợi nguội hẳn thì đem ngâm vào bột màu xá xíu cho thấm.
- Bắc nồi lên bếp, thắng 3 muỗng canh đường và một tô nước cho có màu đẹp. Tỏi tép xắt lát mỏng.
- Cho thịt heo vào keo lớn, đổ nước mắm, nước đường và tỏi tép vào ngâm khoảng một đêm. Khi ăn, lấy ra, xắt lát mỏng, dùng kèm dưa muối hoặc cuốn bánh tráng dưa giá. Món này có thể để trong 10 ngày.
Nguồn: huongviquenha.blogspot.com
Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011
Tôm xe cán Gò Công
Rõ ràng là con tôm đập, hà cớ gì gọi nó là con "tôm xe cán"? Câu chuyện trà dư tửu hậu có lúc trở thành gia vị khiến món ăn trở nên khác lạ.
Về Gò Công lần nào cũng được nếm món ngon. Mắm tôm chà, mắm còng, mắm nha... tuy là đặc sản nhưng ăn hoài cũng chán. Giữa trưa nắng chang chang, mấy ông bạn chí cốt lụi hụi ra sân sau nhà hốt lên một mớ tôm, nhìn thấy kỳ cục: tôm khô mà không phải tôm khô. Lấy một con nhai sống, nghe giòn giòn, dai dai, vị ngọt của thịt tôm có tẩm ướp thêm gia vị lan từ đầu lưỡi xuống dạ dày.
Món tôm xe cán chiên giòn
Nhưng các chiến hữu ở xứ Gò không cho khách ăn sống mà vội vàng bắc chảo dầu, đổ mớ tôm vô chiên cho giòn, bốc mùi thơm lựng. Khách nuốt nước miếng thòm thèm, còn chủ nhà cho tôm ra dĩa, ráng lục lọi trong bếp được trái ớt sừng xắt khoanh, mấy cọng rau ngò, vài mắt me chín dầm nước mắm, mời khách nhập tiệc mà vẫn áy náy, xuýt xoa phân trần: phải chi có thêm mấy trái xoài sống, vài trái dưa leo trộn gỏi thì tuyệt cú mèo. Nhưng có hề chi, con tôm lạ chiên giòn ăn vô miệng cảm thấy hơn đứt con tôm sú luộc nước dừa của vùng Cà Mau, Bạc Liêu.
Lúc khách đã ngà ngà, dĩa tôm vơi hơn phân nửa, gia chủ mới bật mí chuyện con tôm lạ. Thật ra, nó chỉ là tôm biển, tôm đất, vùng ven biển Gò Công nơi nào cũng có. Bắt được mớ tôm tươi mang về, chủ nhà làm sạch, lặt bỏ đầu, lột vỏ chừa lại khúc đuôi, xong tẩm ướp gia vị cho vừa ăn. Nếu mang đi phơi khô như con tôm khô thông thường thì chẳng có gì để nói. Đàng này, tẩm ướp gia vị xong, gia chủ tỉ mẩn bỏ từng con tôm lên chiếc thớt gỗ, dùng con dao yếm to bản đập một nhát vừa đủ sức cho nó "dẹp lép như con tép", rồi trải lên sàn, lên nia phơi nắng. Mùa này, chỉ phơi hai nắng là con tôm vàng ươm, thơm phức, nướng hay chiên ăn kèm với rau sống, gỏi xoài, chuối chát, khế chua đều ngon bá cháy.
Nhưng rõ ràng đây là con tôm đập, hà cớ gì mà gọi nó là con "tôm xe cán"? Mấy ông bạn ở xứ Gò Công cười ha hả kể rằng, có lần một ông nhậu xỉn bị vợ cự, tức mình thảy nguyên bịch tôm ra đường. Hai vợ chồng cà nanh chẳng ai chịu ra lượm vô, xe chạy qua chạy lại cán mấy con tôm dẹp lép, tới chừng tiếc của mang vô ăn thử thì thấy coi bộ ngon hơn con tôm đập bằng dao, nên đặt luôn cái tên "tôm xe cán" cho nó... hấp dẫn.
Chuyện thiệt hay tiếu lâm bàn nhậu thì chưa biết, nhưng ai ăn cũng khen con "tôm xe cán" ngon hơn gấp mấy lần con tôm khô, lại khó kiếm. Cũng có thể do làm "tôm xe cán" dụng công rất nhiều nên ít người sản xuất đại trà, chỉ nhà nào có đăng đó, lưới đáy hoặc tàu đánh tôm mới chế biến món tôm kỳ cục này, nên nó thuộc hàng quý hiếm, Lẽ dĩ nhiên, thứ nào quý hiếm thì đắt đỏ, cho nên con tôm khô Gò Công chỉ có 300.000 – 400.000 đồng/kg trong khi con "tôm xe cán" giá lên đến 1 – 1,2 triệu đồng/kg mà thiên hạ vẫn lùng mua cho bằng được.
Nguồn: huongviquenha.blogspot.com
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

